Okada and Kano Creta, finally they found what they are short of...

For one who is going to be my Kano Creta, maybe.
Truyện thì hay. Chi tiết thì nhiều. Nhân vật cũng lắm. And I know, it is hard for everyone to fully follow. Nhưng gì thì gì, tôi cũng phải thừa nhận một điều. It is worth reading. Furthermore, it is worth being awarded a Nobel Prize, even he (Murakami) does not consider that much.
Okada có nghĩ thế này, “xung quanh tôi có hơi nhiều phụ nữ”. Lucky man? Not really, I think. Troubles thì đúng hơn. Cô bé Kasahara May vừa ngây thơ vừa già dặn. Nàng Kano Malta có tài tiên tri xuất hiện như một intermediary nửa gỡ nút thắt nửa trói buộc những tình tiết của truyện. Người phụ nữ bí hiểm qua điện thoại. A seductive lady who loves telephone sex. Không thể không kể đến cô nàng Kumiko. Run-away-wife. Và tất nhiên, most dazzling beautiful lady, Kano Creta. One who has three differently interactional alter ego.
Có lẽ sau Naoko và Shimamoto-chan, nàng là người tôi ấn tượng nhất trong các chuỗi nhân vật của Murakami. Nàng phức tạp hơn Midori, ít vẻ trang trọng quyến rũ hơn Shimamoto-chan, nhiều nồng nàn hơn Hatsumi. Nàng có ba bản thể. Bản thể nào dù khiếm khuyết đến đâu cũng đều có điểm chung, đó là cái cực cùng yếu đuối của con người. Yếu đuối một cách đau đớn. Yếu đuối một cách vô cảm. Yếu đuối của sự trống rỗng có ý thức. Nàng là hiện thân cho nỗi u buồn của chủ nghĩa hiện sinh.
Tình tiết được đẩy đến đỉnh điểm khi Okada và Kano Creta tìm thấy nhau. Và hai con người cô độc quyết định dấn thân. Okada, vừa trải qua cái trải nghiệm sâu thẳm tòan diện ở dưới giếng. Kano Creta, vừa trút bỏ cõi lòng nàng để tìm một điểm phân giới đặng đoạn tuyệt hòan tòan với sự ô uế của thân phận điếm tinh thần. And when two lonely souls melt into each other, they warm up themselves.
Bằng cách ngủ với ông, con người thực của ông, nhập thân thể mình vào thân thể ông trong thực tế, tôi muốn đi qua con người ông, con người gọi là Okada này. Có làm như vậy tôi mới mong thoát ra khỏi cảm giác bị ô uế ở bên trong tôi. Điểm phân giới là vậy đó.
Cách lý giải của Murakami thì đơn giản, riêng cái ý niệm sâu xa của ông thì hình như ai cũng một lần vướng phải và chật vật không biết cách thoát ra. Trong đời, có một người như Kano Creta có lẽ cũng là một ân sủng. Chỉ tiếc là con người ta có dám dấn thân vì chính mình đến thế hay không, khi những barriers về quy chuẩn đạo đức, về ràng buộc tình cảm, về trách nhiệm, về những thứ thuộc về code of conduct cứ bám riết và bủa vây lý trí. For sure, all of us are living a tired life but none of us wants/dares to break/escape it.
Linh bảo, “you suffer other’s needs while do not tent to pursue for your own”. I truly understand it. But nothing better I can do. I am the same with a normal person.
But now, if someone asks whether I dare to follow my own Kano Creta (if she randomly appears) or not.
I will say “Yes”.
Truly I am.
Hanoi, 03:42 pm, 24th June 2008
The Wind-Up Bird Chronicle Review, the 1st
This entry was posted on 2:45 AM
and is filed under
thewind-upbirdchroniclereview
.
You can follow any responses to this entry through
the RSS 2.0 feed.
You can leave a response,
or trackback from your own site.










0 comments:
Post a Comment